Em rên rỉ như mèo con, anh nhẹ nhàng thôi không em đau
Anh cúi xuống, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên vành tai em. Những ngón tay thon dài chậm rãi lướt dọc sống lưng, từng đường nét như vẽ nên một bản nhạc không lời. Em khẽ run, đôi môi hé mở phát ra tiếng rên nhỏ, ngọt ngào như tiếng mèo con lạc mẹ giữa đêm khuya.
Em nép sát vào ngực anh, bàn tay nhỏ bé bấu nhẹ lấy áo, như sợ anh sẽ buông ra bất cứ lúc nào. Anh mỉm cười, đặt một nụ hôn thật khẽ lên trán, rồi trượt xuống thái dương, xuống má, chậm rãi đến mức em có thể đếm từng nhịp tim mình đang đập dồn dập. Môi anh chạm vào cổ em, không cắn, chỉ mơn man, khiến em vô thức ưỡn người lên đón nhận.
“Nhẹ thôi anh…” Em thì thầm, giọng run run xen lẫn nũng nịu. Anh khựng lại ngay lập tức, tay ôm chặt lấy eo em hơn, nhưng lực lại dịu đi hẳn. Những cái vuốt ve giờ trở nên cẩn thận hơn, như đang nâng niu một món đồ thủy tinh dễ vỡ. Ngón tay anh lướt qua xương quai xanh, vòng xuống hai bên sườn, rồi lại trượt lên vai, xoa nhẹ như dỗ dành.
Em nhắm mắt, để mặc cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Mỗi lần anh chạm vào, em lại khẽ rên lên, tiếng kêu nhỏ xíu thoát ra từ cổ họng, vừa đau vừa thích. Anh nghe thấy, liền cúi xuống hôn lên đúng chỗ em vừa rên, như muốn xoa dịu. Môi anh mềm mại, ấm áp, di chuyển chậm rãi dọc theo đường cong cổ, rồi dừng lại nơi xương quai xanh, thổi nhẹ một hơi khiến em giật mình co người lại.
Tay anh luồn vào tóc em, những ngón tay gỡ tung mớ tóc rối, vuốt ve từ đỉnh đầu xuống tận gáy. Em thích cảm giác ấy, thích cách anh giữ em thật chặt mà vẫn dịu dàng đến lạ. Em vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh gần hơn, môi tìm môi trong một nụ hôn dài, sâu lắng. Lưỡi anh chạm vào lưỡi em, chậm rãi khám phá, không vội vã, chỉ muốn cảm nhận từng chút một.
Anh rời môi em, chuyển xuống ngực, đặt những nụ hôn nhẹ như lông hồng lên làn da mịn màng. Mỗi lần môi chạm, em lại khẽ rên, tiếng rên giờ đã trở nên liên tục hơn, run rẩy hơn. “Anh… nhẹ thôi…” Em lặp lại, nhưng giọng đã lạc hẳn đi vì khoái cảm. Anh mỉm cười trong bóng tối, tay vuốt dọc theo eo em, xuống hông, rồi lại vòng lên ôm lấy lưng, kéo em sát hơn vào lòng.
Cả hai quấn lấy nhau, hơi thở hòa quyện, nhịp tim đập cùng một nhịp. Anh không ngừng vuốt ve, tay lướt qua mọi đường nét trên cơ thể em, như muốn khắc sâu từng centimet vào lòng bàn tay. Em rên rỉ liên hồi, tiếng kêu nhỏ như mèo con bị ve vuốt quá lâu, vừa van xin vừa cầu xin thêm. Anh nghe mà lòng mềm nhũn, chỉ biết ôm chặt hơn, hôn nhẹ hơn, yêu thương nhiều hơn.
Trong không gian chỉ có tiếng thở dốc và những tiếng rên khe khẽ, hai người chìm vào



