Để trai lạ chịch không bao xuất tinh lên người
Ánh đèn mờ ảo trong phòng làm nổi bật những vệt tinh dịch trắng đục còn nóng hổi trên bụng, ngực và đùi em. Người yêu em ngồi cạnh, mắt không rời khỏi cơ thể em, tay nhẹ nhàng vuốt ve vai em như trấn an. Em nằm ngửa, thở dốc, tay nắm lấy tay anh, kéo anh lại gần hơn, giọng khẽ run: “Anh liếm sạch cho em đi… em muốn anh làm hết cho em”. Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ lên bụng em, lưỡi chậm rãi quét qua từng giọt, vị mặn lạ lẫm khiến anh khẽ rùng mình nhưng vẫn tiếp tục, không chút do dự.
Tay anh vuốt ve hông em, ngón cái lướt dọc theo đường cong eo, rồi vòng ra sau lưng nâng em lên một chút để dễ dàng hơn. Em rên khẽ, tay luồn vào tóc anh, giữ đầu anh áp sát vào da thịt mình. Mỗi lần lưỡi anh liếm qua một vùng, em lại siết chặt tay hơn, như thể đang khẳng định rằng chỉ anh mới được chạm vào em theo cách này. Anh ngẩng lên nhìn em, mắt long lanh sự ghen tuông lẫn yêu thương mãnh liệt, rồi lại cúi xuống tiếp tục, liếm từ ngực xuống bụng, xuống đùi trong, không bỏ sót chút nào. Em vuốt ve má anh, ngón tay lau đi vệt nước mắt lăn dài trên mặt anh, thì thầm: “Anh là của em… chỉ anh thôi”.
Anh liếm sạch hết, miệng còn vương vị lạ nhưng ánh mắt vẫn đầy trìu mến khi ngẩng lên nhìn em. Em kéo anh nằm lên người mình, hai tay ôm chặt lấy lưng anh, móng tay cào nhẹ như muốn khắc dấu. Môi em tìm môi anh, hôn sâu, lưỡi quấn lấy nhau trong vị mặn còn sót lại, không chút ghê sợ mà chỉ có sự gắn kết mãnh liệt hơn bao giờ hết. Tay anh vuốt ve tóc em, luồn xuống gáy giữ em thật chặt, rồi trượt dọc sống lưng, siết lấy mông em như sợ em biến mất. Em nép sát vào ngực anh, nghe tim anh đập thình thịch, tay vuốt ve ngực anh, xoa dịu những cơn run vẫn còn đọng lại.
Hai người cứ thế ôm nhau, không nói gì nhiều, chỉ có những cái vuốt ve không ngừng nghỉ. Anh hôn lên trán em, rồi xuống mắt, xuống má, xuống cổ, mỗi nụ hôn như lời khẳng định rằng dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn yêu em đến thế. Em đáp lại bằng cách siết chặt vòng tay, móng tay bấu nhẹ vào da lưng anh, rồi lại vuốt ve dịu dàng như dỗ dành. Dần dần nhịp thở đều lại, em thì thầm vào tai anh: “Em yêu anh… anh đừng giận em nhé”. Anh lắc đầu, ôm em chặt hơn, tay vuốt ve tóc em mãi không thôi, như muốn xóa nhòa mọi thứ chỉ còn lại tình yêu và sự sở hữu tuyệt đối giữa hai người.


