Em có đẹp đâu mà anh cứ thích quay phim chụp hình em thế
Anh cứ cầm điện thoại lên, ánh mắt dịu dàng nhìn em không chớp. Em ngồi đó, tóc hơi rối, áo mặc nhà rộng thùng thình, chẳng trang điểm gì cả, vậy mà anh vẫn mỉm cười, ngón tay lướt nhẹ qua màn hình như thể đang lưu giữ cả thế giới. Em hay hỏi đùa rằng có phải anh bị mù hay không, sao lại thích ghi lại những khoảnh khắc bình thường đến thế. Anh chẳng trả lời, chỉ kéo em lại gần hơn, bàn tay ấm áp đặt lên má em, vuốt ve thật chậm từ thái dương xuống cằm. Cử chỉ ấy nhẹ nhàng đến mức em cảm nhận được từng nhịp thở của anh hòa vào da thịt mình.
Em nép vào ngực anh, nghe tim anh đập đều đều. Những ngón tay thon dài của anh luồn vào tóc em, mân mê từng sợi, rồi trượt xuống gáy, xoa nhẹ như dỗ dành một chú mèo nhỏ. Em khẽ rùng mình vì cái chạm ấy quá dịu, quá quen thuộc mà vẫn khiến lòng rung lên từng nhịp. Anh cúi xuống, môi lướt qua trán em, không hôn mà chỉ chạm khẽ, rồi lại tiếp tục vuốt ve, từ vai xuống cánh tay, nắm lấy bàn tay em đặt lên ngực mình. Em cảm nhận được hơi ấm lan tỏa, như thể anh đang dùng cả cơ thể để nói rằng em là tất cả những gì anh cần ghi lại.
Anh thích nhìn em cười, dù chỉ là nụ cười mỏng manh khi em đang ngáp ngủ. Lúc ấy anh lại giơ máy lên, không flash, chỉ lặng lẽ ghi hình. Em giả vờ giận, giật điện thoại ra nhưng rồi lại để yên khi anh ôm lấy eo em từ phía sau, cằm tựa lên vai, tay vẫn vuốt ve liên tục dọc sống lưng. Cái chạm ấy không vội vã, không đòi hỏi, chỉ đơn thuần là muốn cảm nhận em đang ở đây, thật sự tồn tại trong vòng tay anh. Em quay đầu, chạm mũi vào má anh, thì thầm rằng em chẳng có gì đặc biệt đâu. Anh bật cười khẽ, ngón tay cái lướt qua môi em, rồi kéo em xoay lại, ôm chặt hơn.
Những lúc như thế, em mới thật sự hiểu. Không phải anh quay vì em đẹp, mà vì anh yêu cách em tồn tại – cách em thở, cách em chớp mắt, cách em đỏ mặt khi bị nhìn quá lâu. Mỗi cái vuốt ve của anh là một lời khẳng định thầm lặng: em không cần phải hoàn hảo, không cần phải rực rỡ, chỉ cần là em, thế là đủ để anh muốn giữ mãi trong từng khung hình, từng khoảnh khắc. Anh không chụp để khoe với ai, mà để sau này, khi tóc em bạc đi, khi tay anh run run, anh vẫn có thể mở ra và thấy em của ngày hôm nay – cô gái chẳng đẹp lung linh nhưng lại khiến tim anh ngừng đập mỗi lần được chạm vào.
Em nằm trong lòng anh, để mặc những ngón tay ấy tiếp tục vuốt ve, từ cổ xuống ngực, rồi vòng ra sau lưng, ôm trọn lấy em như sợ em biến mất. Em nhắm mắt, mỉm cười, thì thầm rằng thôi được rồi, anh cứ quay, cứ chụp, miễn là sau mỗi lần như thế, anh lại ôm em thật chặt và vuốt ve em như bây giờ. Vì với em, những cái chạm ấy còn quý giá hơn bất kỳ bức ảnh nào anh lưu giữ.


