Em quỳ BJ trước anh, ánh mắt và môi hòa quyện ngọt ngào


Căn phòng nhỏ sáng dịu bởi ánh đèn vàng ấm áp. Cửa vừa khép lại, em đã vòng tay ôm lấy anh từ phía sau, má áp sát lưng anh, hơi thở nhẹ nhàng phả qua lớp áo mỏng. Anh quay người, hai bàn tay nâng lấy gương mặt em, ngón cái vuốt nhẹ lên gò má hồng hào. “Em đẹp quá…” – anh thì thầm, mắt không rời khỏi đôi môi đang khẽ run của em.
Em mỉm cười ngại ngùng, rồi chủ động kiễng chân hôn anh. Nụ hôn đầu chậm rãi, chỉ là chạm môi, sau đó dần sâu hơn khi lưỡi anh tìm đến lưỡi em. Tay anh luồn vào tóc em, xoa nhẹ sau gáy, kéo em sát hơn. Em đáp lại bằng cách siết chặt eo anh, ngón tay bấu nhẹ vào lưng áo như muốn níu giữ khoảnh khắc này mãi mãi.
Anh dẫn em ngồi xuống mép giường. Em ngước nhìn anh, ánh mắt long lanh vừa e thẹn vừa khao khát. Anh cúi xuống hôn trán em, rồi trượt môi xuống sống mũi, xuống má, cuối cùng dừng lại nơi vành tai. “Anh thích nghe tiếng em thở…” – anh thì thầm, hơi thở nóng làm em rùng mình. Tay anh vuốt dọc sống lưng em, chậm rãi, từng đốt ngón tay như vẽ nên những đường cong vô hình trên da thịt qua lớp áo.
Em khẽ đẩy anh nằm ngửa xuống giường, rồi từ từ trượt người xuống dưới. Anh chống tay ngồi dậy một chút, nhìn em với ánh mắt vừa thương vừa mê đắm. Em đặt tay lên đùi anh, vuốt nhẹ từ đầu gối lên cao dần, động tác dịu dàng như đang xoa dịu một nỗi lo vô hình. Khi tay chạm đến khóa quần, em ngẩng lên nhìn anh lần nữa, như xin phép. Anh mỉm cười, đưa tay vuốt tóc em ra sau tai, ngón tay lướt nhẹ qua vành tai đỏ ửng.
Em cúi xuống, môi chạm nhẹ vào da anh trước tiên – không vội, chỉ là những nụ hôn nhỏ như cánh bướm. Tay em ôm lấy phần gốc, vuốt ve chậm rãi, cảm nhận anh dần căng cứng trong lòng bàn tay. Anh thở dài khe khẽ, tay đặt lên đầu em, không ép mà chỉ xoa nhẹ, như động viên. “Em làm anh hạnh phúc lắm…” – giọng anh khàn đi vì cảm xúc.
Em bắt đầu dùng môi bao lấy anh, chậm rãi, từng chút một. Lưỡi em lướt nhẹ quanh đầu, vòng tròn mềm mại, rồi trượt dọc theo chiều dài. Anh rên khẽ, tay siết nhẹ tóc em, nhưng vẫn giữ nhịp độ để em tự do. Em ngẩng lên nhìn anh giữa chừng, mắt long lanh nước, môi ướt át. Anh cúi xuống hôn em ngay lúc đó, nụ hôn sâu và ướt át, vị của chính anh còn đọng trên môi em.
Rồi em tiếp tục, nhịp nhàng hơn, sâu hơn. Tay còn lại của em vuốt ve phần dưới, xoa nhẹ bìu, rồi trượt lên bụng anh, cảm nhận cơ bụng co lại mỗi lần em mút mạnh hơn. Anh thở dốc, tay lần xuống ôm lấy má em, ngón cái lau đi giọt nước mắt lăn dài vì cố gắng. “Đừng cố quá… anh yêu em…” – anh thì thầm, giọng run run.
Khoảnh khắc ấy không chỉ là khoái cảm thể xác. Đó là sự tin tưởng tuyệt đối, là cách em dùng môi và tay để nói rằng em muốn anh trọn vẹn, và anh dùng những cái vuốt ve nhẹ nhàng để đáp lại rằng anh trân trọng từng giây phút em dành cho anh. Hai người hòa quyện trong sự dịu dàng, không vội vã, chỉ có yêu thương và những cử chỉ nhỏ nhất cũng đủ làm tim nhau rung lên.

Đánh giá

Quảng cáo Quảng cáo