Em trắng nõn run rẩy dưới anh, tiếng rên ngọt ngào
Anh đẩy nhẹ hông, chậm rãi nhưng sâu, cảm nhận từng centimet nóng bỏng được bao bọc chặt bởi em. Da em trắng mịn như sữa, dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng chỉ còn lại hai cơ thể quấn quýt. Anh cúi xuống, môi lướt nhẹ lên sống lưng em, nơi những giọt mồ hôi lăn dài mỏng manh. Em khẽ rùng mình, tiếng rên thoát ra nhỏ nhẹ, ngọt lịm như mật.
“Anh… chậm thôi…” em thì thầm, giọng run run xen lẫn nũng nịu.
Anh mỉm cười trong bóng tối, bàn tay to lớn vuốt dọc theo eo em, từ thắt lưng mảnh mai trượt lên hai bầu ngực đang đung đưa theo nhịp đẩy. Ngón tay anh nhẹ nhàng xoa quanh đầu ti hồng hào, không vội vàng, chỉ đủ để em cong người, ưỡn ngực về phía sau tìm thêm sự đụng chạm. Anh nhéo nhẹ, xoay tròn, rồi lại vuốt ve dịu dàng như dỗ dành. Em cắn môi, cố kìm tiếng rên nhưng không thể, âm thanh bật ra đứt quãng, càng lúc càng cao.
Anh kéo em sát hơn, ngực áp chặt vào lưng em, hơi thở nóng hổi phả vào gáy. Một tay vẫn giữ eo em, tay kia luồn xuống phía trước, tìm đến nơi ướt át nhất. Ngón tay anh chậm rãi xoa quanh, vòng tròn nhỏ, rồi trượt nhẹ lên nút nhỏ đang căng mọng. Em giật nảy người, mông vô thức đẩy ngược về phía anh, như cầu xin anh đi sâu hơn nữa.
“Em ngoan lắm… rên to lên cho anh nghe đi,” anh thì thầm ngay sát tai, giọng trầm khàn đầy chiếm hữu.
Em lắc đầu yếu ớt, nhưng cơ thể lại thành thật. Mỗi lần anh đẩy mạnh một cái, em lại bật ra tiếng rên dài, ngọt đến mức khiến anh phải cắn chặt môi để kiềm chế. Anh cúi xuống hôn lên vai em, rồi cắn nhẹ, không mạnh, chỉ đủ để để lại dấu răng mờ. Tay anh vuốt ve khắp nơi: từ má em, xuống cổ, qua xương quai xanh, rồi lại vòng ra sau ôm lấy hai bầu ngực, xoa nắn thật chậm, thật yêu thương.
Anh đổi nhịp, lúc nhanh lúc chậm, lúc nông lúc sâu, như muốn khắc sâu từng cảm giác vào cơ thể em. Em bắt đầu run rẩy dữ dội hơn, hai tay bấu chặt ga giường, móng tay cào nhẹ lên vải. Anh nắm lấy cổ tay em, kéo nhẹ ra sau, ép em ngửa cổ lên để anh hôn lên môi. Nụ hôn ướt át, lưỡi quấn lấy nhau, nuốt trọn mọi tiếng rên của em.
Khi em sắp đến đỉnh, anh cảm nhận rõ vòng eo em co lại, hai chân run run. Anh siết chặt lấy em từ phía sau, đẩy liên tục, sâu đến tận cùng. Tay anh vẫn không ngừng vuốt ve: một bên xoa núm vú, bên kia day nhẹ nơi nhạy cảm nhất phía trước. Em hét lên, tiếng rên vỡ òa, cơ thể giật mạnh trong vòng tay anh. Anh cũng không chịu nổi nữa, dồn hết sức vào vài nhịp cuối, rồi đổ gục xuống lưng em, hơi thở dồn dập.
Cả hai nằm im như thế một lúc lâu. Anh từ từ rút ra, nhẹ nhàng xoay em lại, để em nằm ngửa trong lòng mình. Anh cúi xuống hôn lên trán, lên mí mắt, lên chóp mũi, rồi xuống đôi môi còn đang run run. Tay anh vuốt tóc em, vuốt má, vuốt dọc sống mũi, như muốn ghi nhớ từng đường nét.
“Em đẹp quá…” anh thì thầm, giọng khàn đặc sau cơn sóng.
Em mỉm cười yếu ớt, mắt long lanh, đưa tay ôm lấy cổ anh, kéo anh xuống gần hơn. Hai người cứ thế ôm nhau, da kề da, hơi thở hòa quyện. Anh tiếp tục vuốt ve em, nhẹ nhàng, chậm rãi, từ vai xuống eo, rồi lại lên ngực, như thể muốn xoa dịu mọi dư âm. Em rúc vào ngực anh, thì thầm:
“Anh đừng buông em nhé…”
Anh siết chặt vòng tay, hôn lên tóc em.
“Không bao giờ.”
Đêm vẫn còn dài, và hai người vẫn chưa muốn rời nhau. Chỉ có những cái chạm, những nụ hôn, những tiếng rên nhỏ dần tan vào không gian ấm áp, nơi chỉ còn lại tình yêu và sự khao khát được vuốt ve nhau mãi mãi.


