Eny cười rạng rỡ, quay clip ngoại tình ngọt ngào cùng anh
Căn phòng mờ ảo dưới ánh đèn ngủ ấm áp, rèm cửa khép hờ để ánh sáng đường phố lọt vào từng vệt mỏng. Eny ngồi trên đùi anh, hai tay vòng qua cổ, mặt kề sát mặt, cười khúc khích như cô bé vừa nghĩ ra trò nghịch ngợm. “Anh cầm máy quay đi, hôm nay em muốn lưu lại khoảnh khắc này…” – giọng em nhẹ tênh, đầy phấn khích.
Anh mỉm cười, một tay ôm eo em, tay kia với lấy chiếc điện thoại đặt trên giá nhỏ. Khi màn hình sáng lên, Eny nghiêng đầu, hôn nhẹ lên má anh, rồi nhìn thẳng vào camera, môi cong thành hình trái tim. “Hôm nay em ngoại tình với người em yêu nhất…” – em thì thầm, vừa nói vừa đưa ngón tay vuốt dọc sống mũi anh, chậm rãi như đang vẽ lại từng đường nét quen thuộc.
Anh đặt máy quay cố định, rồi hai tay trở lại với em. Một bàn tay luồn vào tóc em, xoa nhẹ sau gáy, kéo em sát hơn. Tay kia vuốt dọc sống lưng, từ vai xuống eo, rồi vòng ra trước, ngón cái lướt nhẹ qua xương quai xanh đang run run vì thích thú. Eny cắn môi, mắt long lanh, rồi chủ động cúi xuống hôn anh. Nụ hôn bắt đầu dịu dàng, chỉ chạm môi, sau đó em hé môi mời gọi, lưỡi em tìm đến lưỡi anh, quấn quýt chậm rãi. Hai người vừa hôn vừa cười khe khẽ vào môi nhau, như thể cả thế giới chỉ còn lại niềm vui tội lỗi này.
Em trượt xuống, quỳ giữa hai chân anh, tay đặt lên đùi, vuốt ve từ đầu gối lên cao dần. Ngón tay em lướt nhẹ qua lớp vải quần, cảm nhận anh dần căng cứng. Anh đưa tay vuốt tóc em ra sau tai, ngón cái xoa nhẹ vành tai đỏ ửng, rồi trượt xuống cổ, ôm lấy gáy em như động viên. “Em dễ thương quá… cười nữa đi, anh thích nhìn em cười khi làm chuyện này” – giọng anh khàn khàn, đầy yêu chiều.
Eny ngẩng lên nhìn anh, mắt lấp lánh tinh nghịch, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên bụng anh qua lớp áo, từng nụ hôn nhỏ như cánh hoa rơi. Tay em kéo khóa quần xuống chậm rãi, không vội, như muốn kéo dài khoảnh khắc. Khi anh lộ ra, em ôm lấy bằng cả hai tay, vuốt ve từ gốc lên ngọn, ngón cái xoay tròn nhẹ nhàng quanh đầu. Anh thở dài thỏa mãn, tay đặt lên má em, ngón tay lau đi chút son môi lem nhẹ.
Em bắt đầu dùng môi, trước tiên chỉ chạm nhẹ như nụ hôn, rồi dần bao lấy anh sâu hơn. Lưỡi em lướt vòng, mềm mại, chậm rãi, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn thẳng vào camera, môi cong cười, như đang khoe với chính mình niềm vui được ở bên anh. Anh siết nhẹ tóc em, không ép mà chỉ giữ nhịp, tay còn lại vuốt ve má, cổ, vai em liên tục, như muốn truyền hết sự dịu dàng qua từng cái chạm.
Giữa những nhịp điệu đều đều, Eny vẫn không ngừng cười – nụ cười vừa ngượng ngùng vừa hạnh phúc. Mỗi lần anh rên khẽ, em lại ngẩng lên hôn lên bụng anh, rồi quay lại tiếp tục, tay vẫn vuốt ve phần dưới, xoa nhẹ, vuốt ve như đang vuốt ve cả trái tim anh. Anh cúi xuống, kéo em lên hôn một cái thật sâu, môi ướt át hòa quyện, rồi thì thầm vào tai em: “Ngoại tình với em là điều tuyệt vời nhất anh từng làm…”
Hai người quấn lấy nhau, không vội vàng đạt đến cao trào, chỉ tận hưởng từng cử chỉ vuốt ve, từng nụ cười, từng ánh mắt trao nhau trước ống kính. Đó không chỉ là khoảnh khắc thể xác, mà là cách họ nói với nhau rằng: dù là “ngoại tình”, dù chỉ trong căn phòng này, họ vẫn chọn nhau, vẫn yêu thương nhau bằng tất cả sự dịu dàng và niềm vui tội lỗi nhất.



