Rủ đám bạn chơi some mà một thằng chịch cả đám ngồi nhìn


Ánh đèn mờ mờ chiếu lên cơ thể em nằm giữa vòng tròn bạn bè, da em ửng hồng vì những cái chạm liên tục. Anh ngồi ở góc sofa, mắt không rời khỏi em, tay siết chặt thành ghế đến trắng khớp. Mỗi lần một thằng bạn khác tiến vào, đẩy mạnh, em lại rên lên khe khẽ, tay vươn ra tìm anh như cầu cứu, ngón tay run run chạm vào đầu gối anh. Anh đưa tay nắm lấy tay em, vuốt ve mu bàn tay em thật nhẹ, ngón cái lướt qua những đường gân nổi lên vì căng thẳng. “Anh ở đây mà em” – anh thì thầm, giọng trầm ấm xen lẫn ghen tuông, rồi cúi xuống hôn lên mu bàn tay em, môi chạm nhẹ như lời an ủi.

Những tiếng bình luận vang lên từ đám bạn, trêu chọc, khen ngợi, nhưng anh chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của em. Tay anh vuốt ve cánh tay em, từ vai xuống khuỷu, rồi lại lên, động tác chậm rãi như muốn xoa dịu từng cơn run rẩy. Em quay mặt nhìn anh, mắt long lanh nước, môi mím chặt khi thằng bạn kia đẩy sâu hơn. Anh đưa tay khác vuốt ve má em, lau đi giọt mồ hôi lăn dài, rồi luồn vào tóc gáy giữ em thật khẽ. Em siết chặt tay anh, móng tay bấu nhẹ vào da như muốn níu giữ chút bình yên giữa cơn bão khoái cảm. Anh cúi sát hơn, hôn lên trán em, rồi xuống mí mắt, xuống má, mỗi nụ hôn đều nhẹ nhàng, đầy yêu thương.

Khi thằng bạn kia rút ra, để lại vệt trắng đục trên bụng em, đám bạn vẫn cười nói rôm rả. Em thở hổn hển, tay vẫn nắm chặt tay anh không buông. Anh kéo em ngồi dậy, ôm em vào lòng ngay giữa đám đông, tay vuốt ve lưng em từ gáy xuống eo, siết chặt như khẳng định em chỉ thuộc về anh. Môi anh tìm môi em, hôn sâu, lưỡi quấn lấy nhau trong vị mặn của mồ hôi và dục vọng. Tay anh vuốt ve hông em, rồi vòng ra trước xoa nhẹ bầu ngực đang phập phồng, động tác dịu dàng trái ngược với những gì vừa xảy ra. Em nép sát vào ngực anh, tay vòng qua ôm lấy eo anh, móng tay cào nhẹ lên lưng như muốn khắc dấu sở hữu.

Đám bạn dần tản ra, tiếng cười nhỏ dần, chỉ còn lại hai người ôm nhau trên sofa. Anh tiếp tục vuốt ve tóc em, ngón tay luồn qua từng lọn, rồi xuống cổ, xuống vai, xoa dịu những vết đỏ mờ do tay người khác để lại. Em ngẩng lên nhìn anh, mắt đầy trìu mến, thì thầm: “Chỉ anh thôi… em chỉ cần anh”. Anh mỉm cười, kéo em nằm xuống, tay vuốt ve khắp cơ thể em, từ ngực xuống bụng, xuống đùi, rồi lại lên, như muốn xóa nhòa mọi dấu vết còn sót. Hai người cứ thế ôm nhau, vuốt ve không ngừng, hơi thở hòa quyện, tim đập cùng nhịp. Trong không gian giờ đã yên tĩnh, chỉ còn tình yêu mãnh liệt và sự gắn kết tuyệt đối giữa anh và em, vượt qua mọi thứ vừa diễn ra.

Đánh giá

Quảng cáo Quảng cáo